làm gái giang hồ

tra được từ này cười sung sướng. tại sao lại sung sướng, lát nữa bàn.
sáng giờ, nghĩ đến con mình mà lòng hơi điên điên. may mà, tự ăn hết bánh cuốn làm mấy hôm trước. tự pha một li trà xanh nóng, uống mật ong tự nhiên với một lát chanh thái. lòng lại hạnh phúc.
dễ hạnh phúc thật.

sáng, 2 vợ chồng ăn buffet ở palm. giá có $10 cho một người. ăn miệt mài từ sáng tới trưa luôn cũng được. món ăn có các loại trái cây, yogurt, sau đó đến quầy tacos của mễ, rồi đến quẩy trung quốc, đến italian, tới omelet, qua seafoods, rồi đến bánh ngọt, cuối cùng là kem. ăn cho thành heo.
nhưng mình thì không hấp dẫn mấy món này, mình chọn ở đây vì rẻ. trong khi ra quán ngồi ăn một món trứng opla với 2 khoanh bánh mì, uống cà phê, họ cũng tính hết $15. ở đây, ăn ít lát ra ăn tiếp ít nữa. đến trưa, món mới dọn ra. thực khách được ngồi bao lâu thì ngồi, ăn từ ăn sáng qua ăn trưa đều được. mặc dù giá ăn trưa gấp đôi, nhưng nhà hàng không đuổi khách. thông lệ ở đây là khách được ăn đến khi nào no, nhưng không được mang về. vậy mà, có lần một khách bị bắt tại trận đang gói bánh mì mang về.
bà ấy khoảng 60 tuổi. đang bỏ bánh vào giỏ thì quản lí đến làm việc. ông chồng mặt xấu hổ, đần ra, còn bà ấy thì bảo đây là buffet mà. quản lí là người trung quốc, nhỏ nhẹ nói, nhưng thưa bà, bà không được mang thức ăn ra khỏi khu vực này. nhìn bánh bày trên bàn, thấy bà ấy lấy toàn bánh mì, đầy hết cả bàn. ăn được thêm 2 ngày nữa. sau khi bà ấy bỏ bánh lên bàn rồi thì quản lí rời đi. 2 vợ chồng bà ấy ngồi một lát cũng đi. hết cả hồn.
từ đó, vợ chồng mình hay nhìn lên cái camera haha.

mình thích nấu nướng. nên hay theo dõi mấy anh chị làm bếp. có một anh, nhìn hình ảnh chụp với ảnh toàn nói về gái. món của ảnh nửa giống mĩ, nửa giống mễ, còn nguyên liệu là việt nam. thử hỏi, gà chiên, ăn với nho chiên. dân mình ai ăn nho chiên bao giờ? đến lúc xem cái clip ảnh dạy làm bánh mì chay, bao gồm nấm, rau xanh, nước sốt, cà chua, xà lách. nhìn cách ảnh cắt bánh mì đứt làm 2 phần theo chiều dài, cách ảnh để nhân lên, không cách nào cầm một cái gọn như bánh mì mình được, thì biết cách này làm theo người mĩ. subway hay johnny đều như vậy. kể cả lee’s cũng hơi hướm mĩ rồi.
đến lúc nghe ảnh hướng dẫn mới biết ảnh là …phụ nữ @@. hoá ra chị í thích phụ nữ. nhưng tôn trọng vẫn gọi là anh😀.

một anh đầu bếp bên úc, vừa đi ăn một nhà hàng việt được giải thưởng của tạp chí úc về thức ăn rẻ, dưới $30. ảnh vô đó, kêu 3 món ra thử, món chả giò, món làm nên tên tuổi của quán là bánh canh cua, và món bún thang. ảnh ra về, chấm còn 3/5 điểm. không hài lòng món nào. chắc người việt mình với nhau nên khắt khe hơn bọn nước ngoài😀.
mình thích phong cách của ảnh. mặc dù về ẩm thực không nói nhiều. ẩm thực tức nhiên là phải ăn, phải nếm, phải xem kĩ thuật món ăn như thế nào mới nói thêm nữa. chứ ăn qua hình xong phán thì đâu có được. mình thích anh này ở điểm sẵn sàng chê món ăn trên tờ báo việt kiều úc. cái này hay. không có kiểu tự sướng dân tộc, lấy lòng quần chúng rồi làm mờ lòng mình.

không biết sao dạo trước có mấy follower hơi chút chính chị vô theo dõi blog mình, làm mình phải đánh lạc hướng hết mấy bài. nhưng mà, đâu có bàn chuyện chính chị đâu, mình cũng chẳng đảng phái. cơ mà, ai dở thì mình nói dở🙂 ai hay thì mình nói hay. thước đo dở hay cũng là của mình. nên nhiều khi vô đọc, có lúc thấy nghiêng bên phải, có lúc lại nghiêng bên trái. rồi nói người này hông có lập chường.
lập cái trường thì dễ, xin giấy phép được phép dạy học, rồi thuê đất xây trường, rồi mời giáo viên về dạy. không thì tuyển giáo viên, chương trình dạy thì theo bộ dục mà làm. có làm sai thì trả phí thanh tra để họ diếm. còn muốn quảng cáo chiêu dụ học sinh thì thuê mấy đứa từ báo eva, đến kênh 14 là tụi nó làm láng. ờ, tự dưng sáng nay đứng tắm mà nghĩ hay thiệt, chữ màn bên màn sân khấu là không g, còn chữ màng bên màng trinh là có g. tại sao cũng một mô tả về một lớp thì không g, mà để bọc cái gì thì có g.
phần tiếng việt phức tạp vậy khó quá nên bỏ qua.
nhưng đừng lo, vì toàn bài này chỉ nói tiếng việt không hà, không có nói tiếng nước ngoài.

thấy hông, viết có nhiêu đó mà gần ngàn chữ rồi. chuyện còn chưa đâu tới đâu. mình đúng thiệt là iu tiếng dziệt.
trở lại chuyện cái trường. nếu làm ăn thua lỗ, thì làm quen một chủ doanh nghiệp nào đó, tỉ tê với họ về tương lai xán lạn của mấy em nhỏ- dân nước việt, thì họ sẽ đi hi động từ khách hàng đến đối tác, rồi đến dây chuyền, băng nhóm kinh doanh đóng góp cho. hoặc như, xin nhà nước xoay cái bụp từ doanh nghiệp giáo dục sang doanh nghiệp phi lợi nhuận để trốn thuế là xong, còn được mang tiếng nữa.
làm ăn mà toàn đi ăn xin không, cho dù làm trong giáo dục cũng thí nhục hà. mình nói thiệt, phải nghĩ chứ, làm toán phải có đáp án đúng. con số nó đâu có lừa. nó đâu như mấy bài đâm thọt 1+1 = 3 đi lừa lòng tham con người. cái đó là ma thuật, ma qủi, chứ làm ăn kinh doanh phát tài phát lộc gì.
nhưng cũng đừng đưa mấy cái bài toán vĩ mô như kiểu tổn thất xã hội. cái tổn thất xã hội vô hình chất này cũng có công thức tính đàng hoàng.
thành ra, có người đưa tin về cá chết ở hồ tây, rồi than chính phủ bù nhìn. không biết tư duy kiểu gì hay quá trời. trong khi không rà soát được bao nhiêu đường ống hố xí thả trực tiếp ra hồ tây, bao nhiêu rác bị bỏ vô hồ mỗi ngày. từ đó, một ngày đẹp trời, bom khí mêtan, tức ch4, thứ có trong nước tiểu, và trong bùn nằm dưới đáy nó bòm một phát chết cả lũ…cá.

thống kê là ngành khoa học thất bại ở việt nam, vì nó bị mấy ngành khác mỗi năm đâm một nhát chết thảm từ từ. thành ra, giờ thiếu nó, tất cả các ngành khác quờ quạng trong bóng đêm.
mà nhờ vụ dịch từ autophagy với cách suy luận của anh đông a, mới biết là cái trang soha này không rành tiếng việt. bản dịch từ này là từ tự tiêu, tự thực. trong khi tự thực = tự ăn rồi nuôi mình. cái khó để diễn đạt nó phải dùng hiện tượng con thỏ. nếu nhà bạn nuôi thỏ, cho thỏ ăn đều đặn thì mắt nó màu trắng, nhưng nếu cho nó nhịn đói, mắt nó sẽ màu đỏ. lúc nó màu đỏ là lúc nó tự thực. còn tự tiêu là chết mất xác không thành xác sống được.

giờ nói chuyện làm đĩ haha. mình không thích từ này, mặc dù nó là một từ nổi tiếng từ tác phẩm của vũ trọng phụng.
để biết được một bản tin từ phóng viên, hay gọi mĩ miều hơn là nhà báo phải có 5 câu hỏi sau: nhà báo muốn chứng minh điều gì – cái nhân vật chính điều nằm ngay tiêu đề, nhà báo muốn thuyết phục ai? cái này thì khó hơn một chút cho người đọc cừu. vì nhà báo thường là cáo, nên phải người đọc chó sói mới trả lời được, còn người cừu thì chịu. xem như nhà báo xoa đầu vỗ nhẹ bảo cháu ngoan bánh bò.
nhà báo thừa nhận những kiến thức gì trong bài mình viết? cỡ này thì cừu xoe mắt roài, khỏi quan tâm nữa. nhưng người đọc rùa có thể mò ra nếu mỗi lần đọc bài ghi chú lại cẩn thận thì lòi kiến thức (ẩn giấu sâu trong nhiều tầng chữ). nhà báo dùng ngôn ngữ gì để viết? đừng trả lời ngôn ngữ việt, vì như vậy rơi bẫy trữ tình liền. ngôn ngữ này là dùng phong cách mô tả trực tiếp, gián tiếp, hay thông tin, phân tích, hoặc chứng minh? mấy cách này khác nhau, và cách dùng chữ cho loại này cũng khác. nhưng đa số dùng phong cách ngôn tình là nhiều (để lấy nước mắt cừu).
mình có tìm hiểu phong cách ngôn ngữ báo chí trong văn lớp 11. đọc xong thấy là một hình thức liệt kê các thể loại chứ không nêu được phong cách phải mô tả, thực hiện như thế nào. mặc dù mình nói nhảm nhưng mình phải tìm hiểu trước khi xàm.
nhà báo có hiểu rõ vấn đề mình nói không? thường là không. tại sao, tại vì nguồn tin của nhà báo không đa dạng, chỉ có một chiều thôi. tại sao chắc chắn một chiều? tại vì đi đêm 2 nhà, thế nào sáng ra, viết xào nấu kiểu gì nó cũng lộ chân tướng mình đi đêm. nên một bên sẽ bảo, tao không cung cấp tin cho mày nữa, thì nhà báo chỉ còn tin một nhà thôi. cừu thì hết cửa từ câu số 3. còn sói có cửa đến câu số 4. đến câu số 5 thì phải đàn sói mới tường được tin.

đến đây, nói mấy anh làm đĩ không sai.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s