web dev – chuyện thường ngày ở huyện

mình muốn kể những câu chuyện rất gần gũi với mình để từ đó các bạn, nếu tình cờ có xem blog mình – tiêu chí mình là mình không chạy marketing cho blog cho dù fanpage của công ti và 1 loạt web của công ti là mình đều chạy marketing, nên blog mình hơi ít người đọc, cũng chẳng sao, nếu bài viết có tính thời sự và kiến thức , thì việc có thêm người theo dõi là chuyện bình thường trên net. 

anh bạn mình làm nghề phát triển web. hồi mới biết ảnh, cô bạn mình hỏi nghề ảnh là gì, mình nói ảnh là người sản xuất game. vì trong nhà ảnh có mấy cuốn sách – khoảng 10 đầu sách giới thiệu game. lúc đầu mình không biết thể loại, nhưng bây giờ thì biết, nó thuộc thể loại phiêu lưu, mạo hiểm, giống starcraft. ảnh cũng thường hay chơi mấy trò rất đơn giản nhưng đau đầu, như trò gần đây là một quân bài đi các nước như cờ vua, thẻ vũ khí cũng là 1 quân bài khác, nhìn chơi thì thấy đơn điệu, nhưng chơi mới biết thuật toán trong đó nhiều. và các game gần đây sử dụng 3d rất nhiều, nên khiến người chơi phải sử dụng thành thạo không gian ba chiều để có thể tận dụng hết các nước đi của mình.

hoặc một trò khác cũng không kém phần phức tạp là nối mạch điện, nối sao cho dòng chữ chạy sáng đều là đạt, mỗi vòng mỗi khó, có hôm ảnh ngồi hoài rồi bỏ ngang đi ngủ. hôm qua, 2 người chơi LoL, LoL là trò chơi đánh trận trực tuyến, mỗi bên 3 người hoặc 5 người, đánh với nhau, chọn các con trong trò chơi để chơi, ăn điểm, lên skills. mỗi lần chơi là chơi từ vòng 1 đến vòng 18, thường, nếu bên nào chơi giỏi, ăn ý tốt, thì level 11 là đã victory. trong trò chơi, thì thoảng, nếu bên nào thấy nhóm mình có thể thua, họ sẽ cho sử dụng công cụ bình chọn thua hay không. mình thường chọn không, vì chơi cho vui, thắng thua đâu có quan trọng. anh bạn mình chơi trò này được 4-5 năm, level 30, thắng 2543 trận, nghĩa là rất nhiều rồi, ảnh mới chọn đồng đội với mình để chơi. lúc đó mình mới phát hiện ra là, hệ thống trò chơi đã chọn những người cùng level với ảnh nhưng số trận thắng lại ngang mình, nghĩa là những người chơi dở tệ, vì mình level 13 thắng 33 trận, trong khi 1 vài người trong team level 30 thắng 30 trận. chẹp, vừa mới chơi có mấy phút, thì người đi cùng mình thông báo là mình chơi xấu, không chơi nữa, anh bạn mình mới nói, cổ mới có level 13, chơi vui đi, đừng đòi hỏi nhiều. lát sau thì đội mình thua, vì mấy người này chơi dở lại còn có tinh thần khích bác nữa, lát ra ngoài, 1 người trong đội mới nói report hết 2 người luôn, mình với anh bạn mình. anh bạn mình không nói gì, ảnh mới chọn tài khoản khác của ảnh, mới có level 15 để chơi với mình.

mình mới hiểu rằng, trò chơi nó giống như ngoài đời, người hay trách móc, than vãn chỉ làm cho toàn đội có kết quả xấu đi thôi.

anh bạn mình nói nghề thiết kế game không nuôi sống ảnh được, nên ảnh mới phải làm thêm 1 nghề nữa là nghề phát triển website. website thì mình biết sơ sơ, vì công ti mình cũng có 1 website free của wordpress. nhưng mình lười sửa chữa gì, nên nó hơi xấu. tới lúc qua nhìn ảnh mới thấy, cái wordpress đã giúp rất rất nhiều người có việc làm. cụ thể như một người mở kinh doanh thì cần web. hầu như mọi người đều cần web. sau đó, web bắt đầu có lỗi, do wordpress thường xuyên cập nhật cái mới. rồi các programer chuyên php, mới nhảy vô sửa, mỗi ngày, anh bạn mình sửa khoảng 4-5 website. mà ảnh chỉ làm cho một công ti chuyên về quản lí web cho khách hàng. công việc của ảnh đơn giản, ảnh chỉ cần lên mạng tìm đúng phần đang sai rồi về web sửa lại xem nó hoạt động được không. đơn giản vậy nhưng kinh nghiệm làm việc khoảng 10 năm mới được.

internet ở bên này không như bên mình, tường lửa nhiều, ảnh muốn biết ip của ảnh, chỉ cần gõ whatmyip là nó ra con số, copy con số đó vô là số ip, khỏi cần nhớ luôn. muốn sửa lỗi đó, gõ lỗi đó lên google, nó sẽ ra 1 vài trang, chọn 1 trang, đọc rồi copy + paste rồi chạy web lại. cũng giống như câu chuyện, người kĩ sư sửa máy, đến gõ 1 cái lấy 100 đồng, có người hỏi sao chỉ gõ 1 cái mà mắc vậy, người đó nói, gõ 1 đồng, còn biết chỗ gõ 99 đồng🙂.

câu chuyện đến đây là ….chưa kết thúc, vì ảnh muốn tìm người việt làm cho ảnh, ảnh gửi 5 câu hỏi, gửi cho mình hỏi ứng viên, 2 người nói không biết trả lời, 3 người nói đang bận, nên chờ dịp khác. ảnh mới buồn buồn nói mình, anh xin lỗi vì không nhận được người bên em, ảnh nói câu trả lời không cần biết câu trả lời, vì nó có đầy trên mạng, công việc của các bạn là tìm đúng cái mình cần trên mạng thôi, không phải cái chứa trong đầu.

mình bảo mình biết rồi, vì mình  là dân phỏng vấn chuyên nghiệp, nên nếu anh muốn biết kiến thức của người đó, anh sẽ không gửi em câu hỏi mà anh -sẽ – hỏi- trực-tiếp trong lúc phỏng vấn, còn nếu anh đã gửi câu hỏi nghĩa là anh -muốn-tìm-hiểu – cách-người-đó-tìm-câu-trả-lời. ảnh xoa đầu mình, em thông minh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s