bay đi cánh chim biển

viết cái tựa xong để đó hết 3-4 ngày. mỗi ngày, đều có chuyện làm, nghĩ, đứng làm tóc mà cũng nghĩ chuyện nếu có giải trao cho doanh nhân thành đạt của năm, chắc phải trao cho ngọc trinh. cô này hay quá xá.
28 tuổi, đã lẫy lừng giới giang hồ, từ người dân lao động, cho đến giới chức chính quyền đều biết.

Đọc tiếp

chuyện từ bedroom đến cái wc

đêm giao thừa và những ngày đầu năm, mình cho thuê giá đặc biệt. giá này bằng 1/3 giá khách sạn ở vegas tại thời điểm đó. khách của mình độc thân, bay từ seattle qua. 28 tuổi. a. làm việc cho microsoft, đa số dân sống ở seattle làm việc cho hãng này. đã có nhà riêng. không có bất kì một khoản nợ nào, còn độc thân.
a. rời khỏi vegas bằng chuyến bay sớm, không gặp bọn mình lần nào từ hôm trước, không ghi chép gì trong sổ lưu niệm. chỉ có một chi tiết nhỏ, lau kĩ cái vòi nước trong wc.
anh chàng làm mình có ý tưởng kể câu chuyện này. Đọc tiếp

vegas chuyện: ăn mày

gõ chữ ăn mày suy nghĩ hết mấy giây. vì giữa chữ ăn xin của người nam và chữ ăn mày của người bắc, thì mình sẽ chọn chữ nào? chữ ăn xin thì dễ hiểu, vì chữ xin nằm trong đó rồi. còn chữ mày? tra trên mạng ra được nghĩa thú vị, ăn mày là đi xin để sống. trong khi chữ ăn xin là xin thức ăn của người khác. để sống và để ăn.

Đọc tiếp

penny dreadful

là tựa một bộ phim truyền hình của uk, được 3 mùa. trong phim này, các nhân vật huyền thoại ma cà rồng, người sói, bác sĩ kinh dị đều có. mình xem phim để học tiếng anh là chính, còn chuyện phim vừa fantasy vừa huyền thoại. cái chính là không có chửi thề, một trong rất ít phim có được lời thoại lịch sự. Đọc tiếp

gió heo may

tiếng việt mình đẹp thời tự lực văn đoàn. các tác phẩm thời đó, đến bây giờ ngồi đọc vẫn cảm thấy xao động. mà mình giờ hay xúc động. ngồi xem phim nước mắt rơi hồi nào không hay. nhớ lại cái thời các bà nội trợ xem phim hàn dài lê thê tập, các bả cũng khóc. giờ, mình xem phim mĩ, mình cũng khóc. khóc ngọt lắm, khóc mà không hay mình khóc kìa. Đọc tiếp