chuyện nhà hàng

mừng quá, cuối cùng cũng có thể ngồi thở và viết. ba ngày vừa qua, las vegas có edc – electronic daisy carnival – nơi khoảng 400 ngàn bạn trẻ sẽ ăn mặc như thần tượng của mình và tham dự các buổi trình diễn nhạc rock điện tử. nhà hàng mình bình thường phục vụ khoảng 150 phần ăn, 3 ngày này phục vụ khoảng 600 phần. bọn nhà bếp mình làm 12 giờ mỗi ngày, từ 10h đến 10h đêm, không ăn, không nghỉ. thế mà, tối qua nhận lương, không bonus và tiền còn giảm nữa :).  Tiếp tục đọc

Advertisements

a quiet place

vậy là mình đã đi làm được 10 ngày. sáng nay, lái xe từ nhà ra chỗ ăn sáng, xã chụp hình đưa lên face nói trời ơi, vợ tui lái có 30 mph mà tui tưởng lái 60 -90 mph đó. cho ông chết, chừa cái tật vừa lái vừa nhắn tin, giờ vợ ông lái cho ông tha hồ nhắn nhá nhá.  Tiếp tục đọc

chuyện chùa

cái khó của người quan sát gồm các thứ tự sau: trước hết là quan sát bằng tất cả giác quan của mình. tùy theo sở thích của từng người mà họ sẽ sử dụng các loại giác quan khác nhau. ví dụ có người thích sờ bằng hai bàn tay, nhìn các nghệ nhân làm gốm, đạp trên bàn xoay, bàn tay linh hoạt ép vào bung ra, nặn đất sét mới thấy thật kì diệu về sự “nếm” của hành động sờ. có người thích nhìn, nhìn các bức ảnh của nghệ sĩ nhiếp ảnh sẽ thấy cái nhìn lung linh, tinh tế từng sợi ánh sáng qua lăng kính trên tấm ảnh.

có người thích ngửi, bước vô phòng thuốc nam, hoặc nhà làm thuốc sẽ thấy hương tự nhiên nằm nhẹ nhàng, thanh mảnh, hương mong manh trên từng chiếc lá phơi khô, hay bó cỏ trên dây văng ngang phòng. ngửi mùi hương biết được vị thức ăn đến đâu, hay mùi nước hoa, rượu đã tới cữ thu hoạch chưa.

một trong những sự đó là viết. viết nó bao gồm từ quan sát bằng mắt, đưa lên não phân tích, thể hiện bằng từ. vì viết đi dài thêm một đoạn so với các giác quan khác nên nó khó.  Tiếp tục đọc

tâm trí rảnh rỗi

một bữa, là bữa nay, sau khi làm xong mấy việc không tên, lên trên net điền hồ sơ thi lấy cái health card thì mình hết việc. cũng không hết việc chẳng qua là làm biếng quá, cái tờ báo địa phương, the sun, nó ngưng phát hành, khiến cho mình phải lên web để xem thông tin địa phương. mà mình vốn ghét ngồi máy tính gõ gõ.

cái nữa là không ưng ý chút nào 64 trang bản thảo, bực là sắp phải bỏ hết viết lại, thế có chết không. 

Tiếp tục đọc

straight thought

ở mĩ ba năm chỉ học mỗi một kiểu tư duy này, để làm gì? gột rửa chính mình. nhưng nó, cũng đồng thời giết một phần biện pháp tu từ hoán dụ, ẩn dụ, hàm ý. những biện pháp này vẫn còn là điểm mạnh trong viết văn, mà mình có anh nhà thơ sử dụng triệt để biện pháp tu từ này – giờ thành nghệ thuật.  Tiếp tục đọc